Mark Berent

Mark Berent
Mark Berent

Aviator Extraordinare – Author – Friend

It was 1971 — 1972. US Air Force Lt. Col. Mark Berent was the Air Attaché in Cambodia. I was the aircraft commander of a C-131 “Samaritan.”

Berent actually ran the entire air war in Cambodia. Astounding! This was normally an assignment for a two or three-star general.

I flew for a nondescript company called “Tri-9.” Actually, it was an Air-America flight operation managed by James Zeigler. Politics dictated we not use the Air-America name. Zeigler chose “Tri9” from the registration numbers of the two Convairs we flew. N-999JZ and N-999TZ. I don’t think we fooled anyone…

However, because President Nixon and his confidant, Henry Kissinger, were telling the world that there were NO Americans in Cambodia, the duty of running the air war literally fell into Berent’s lap.

Berent grabbed ahold of this and, BOY HOWDY, did he accomplish a masterful job of it. Berent was hands-on! And, he was EVERYWHERE!

 

I became acquainted with Berent. We saw one-another socially a few times.

Berent ended up saving my fanny a couple of times too. Once, he hot footed it out to Pochentong Airbase.  This occurred just prior to our leaving on a mission to Siem Reap. Berent, telling me we needed to re-plan our route. Me, questioning why? He said, “I can’t tell you, just alter your route!” At the same time he was pointing to plots putting us east of our already briefed original route.

We would later learn about Operation Arc Light during “Linebacker I” or, perhaps, “Operation Freedom Deal” when the B-52’s began carpet bombing again. Had we flown our original route it would have put us smack-dab beneath the carpet bombing from the B-52s. OUCH!

Looking just a few miles west of our position near Mèmṓt (Cambodian/Vietnamese border) we saw miles-long massive explosions with shock-waves knocking trees down seemingly a long way from the explosion. Impressive or scary? A tie!

WTF!! Looking up all around, and never seeing the source of this massive fiery upheaval, we saw nothing.

Another time was after I arrived at Pochentong Air Base, after dropping off some troops at Siem Reap. Just a short time earlier we had departed and flew low over nearby Tonle Sap, a large inland body of water just SW of the Siem Reap airfield. We left the flaps down some to produce some extra wake and blew over a couple of sampans with several fishermen for fun. Great fun! (Remember I was still in my 20s and, to this day have never grown up).

Mark told me it would probably not be a good idea to try that again as this was how the Khmer Rouge and NVA commandos fed themselves. Along with their fishing nets, they carried AK-47’s and would likely be on the lookout for us next time. There were rumors that Tonle Sap was the residence of some crocodiles. I prefer to stay away from things such as that.

How the heck did Berent know? He had eyes seemingly everywhere. Likely, a tower controller radioed Berent of my foolhardiness!

unknown

                                           Berent, a three-tour veteran of the S E Asia War

Mark Berent served in the Air Force for more than twenty years, first as an enlisted man and then as an officer. He logged some 4,350 hours of flying time, over 1,000 of them in Combat. During his three Vietnam tours, Berent earned not only the Silver Star but two Distinguished Flying Crosses, over two dozen air medals, the Bronze Star, the Vietnamese Cross of Gallantry, and the Legion of Merit.  He is bonafide!

Mark Berent is admirably suited to write his five-book Vietnam airwar series for he lived each story. He served four years and one day in Vietnam during the period from November 1965 until August 1973.

As a captain he flew 265 missions in the F-100 in 1966 from Bien Hoa Air Base in South Vietnam. While off  duty he flew with FACs in their 0-1 aircraft to better understand the war. He also spent much time with the Special Forces III Corps Mike Force including going on patrol with them in the Loc Ninh area.

His next tour was as a major flying F-4Ds out of Ubon Air Base in Thailand. He flew over 200 missions, first as a flight commander in the Night Owls Squadron then as commander of the famous Wolf FACs. Both units flew over North Vietnam and all of Laos. Berent spent hundreds of hours over the Ho Chi Minh Trail both as a night strike pilot and as a fast FAC controlling strikes against guns and trucks he found on the Trail.

As a lieutenant colonel he served from July 1971 to August 1973 first as assistant air attaché then as air attaché in the US Embassy, Phnom Penh, Cambodia. While there, besides flying hundreds of hours in the U-10 and C-47 gathering vital intelligence, he also logged time with the Khmer (Cambodian) Air Force in their T-28, 0-1, UH-1, and AC-47 aircraft. Additionally, he spent much time with the Khmer ground forces teaching them to use air power. In January 1973 when the war was over with Vietnam for US forces, all of the massive air power resources were made available for use in Cambodia until August 15th when the last mission was flown. Due to a fluke in timing, the USAF command post in Saigon was unable to immediately shift full command to its new site in Thailand. During that period, Berent and his team ran the air war in Cambodia from a most unusual place.

When asked why he kept going back, he replied: “A lot of reasons; because it was there, because I wanted a MiG, because when the threat goes up the paperwork goes down and the weinies run for cover, but mostly because the guys were still fighting. Everyday I’d pick up a paper and find another buddy KIA, MIA, or POW. I just couldn’t stay on the beach.”

Now he writes about these men. He has five books out; Rolling Thunder, Steel Tiger, Phantom Leader, Eagle Station, and Storm Flight. Although historical fiction, the books are about the men and women who gave everything they had in a war they weren’t allowed to win. FAC pilots, Phantom crews, Thud, Hun, and Buff crews, gunship pilots and gunners, green berets, grunts, carrier jocks, MAC contract stews, boomers and tankers, from corporals to colonels; the whole nine yards about the day-to-day heroism and the heroes we all know and loved…and some we hated. By way of contrast, LBJ in the Oval Office and McNamara in the Pentagon E Ring are included and the words they spoke as they picked strike targets over lunch are included in great detail, yes indeed. As are those of Jane Fonda and Tom Hayden. His books have won critical acclaim from Chuck Yeager, Dale Brown, WEB Griffin, Steve Koontz, and numerous newspaper and magazine critics.

Until recently Berent resided in Arizona and rides in Montana roundups. He now makes his home near his grandkids in Dayton, OH. He is a frequent guest speaker at Oshkosh, F-16 graduation banquets, and corporate functions.

Mark Berent was the leader of the Fast FAC’s flying the ubiquitous F-4 “Phantom.” He was “Papa Wolf” and this moniker followed him from Vietnam to Cambodia where he ran the air war (unusual for the Lt. Col. performing the function of a two or three-star general.   Berent led from the front often accompanying Khmer troops into the jungle on nefarious missions.   He would years later be inducted into the Arizona Aviation Hall of Fame.

Mark Berent’s induction into the Arizona Aviation Hall of Fame in 2012.
L-R: Mark Berent – Cheryl & Billy Walker

                                                                          Wolf Pack One

This brings me to the point of my sending you this story. One day I walked over to the side of the taxiway to get rid of my morning coffee. As I mentioned earlier, the Russian’s had claimed they were not providing arms. Right there, sticking out of the sand was a spent Russian 122 rocket. I could plainly see the “CCCP” on the side along with other identification stenciling. Apparently, when it hit the sand, it did not blow up and ended up with, what once was, the pointy end sticking up and the rocket motor end down in the sand. I hesitated touching the thing not knowing whether or not it was still dangerous. So, I had one of the Army folks who knew munitions, Sgt. Percy Burns, look at the rocket. After Percy said it was safe to do so, we pulled it out of the sand and had our photo taken with it. I presented it to the Air Attaché, Col. Berent. He gave it to Marshall Lon Nol, the Cambodia premier. As I remember the story, at a state dinner with the various nation’s ambassadors, Marshall Lon Nol had the 122 rocket on the Russian ambassador’s plate prior to asking him to leave Cambodia. I lost track of Col. Berent after the war.

russian_122_rocket_2_copy

Captain Billy with MSGT Percy Burns – Pochentong Airbase Cambodia 1972

Moving ahead nearly 30 years, I was with my Nieuport 17 squadron “Lafayette Escadrille d’ Arizona.”  We had been invited to Luke AFB for an air show there. The 306th Fighter Group hosted us and after we put the airplanes in the hangar, we went to the Officers Club for a cold one. I was standing with the Nieuport 3 pilot, Col. Roger Parrish. Roger is the only two-time leader of the USAF Thunderbirds and, later, was the Director of Training at America West Airlines after his Air Force career and a stint with Learjet. Our squadron does volunteer missing man fly-overs for Veterans Day, Memorial Day and special events to honor those who have made the supreme sacrifice for our country.

Roger and I noticed three other fellow’s talking near by. One, with his back to me, had a “Phuque Jane Fonda” patch on his flight suit. I mentioned to Roger that we need those for our flight suits and went over to inquire where this fellow got his. As I got close, I recognized the voice. It was Mark Berent. He hadn’t changed much over the years, but I had. I was 20 pounds heavier, what little hair left is grey, and I now sport a grey beard. So, I stuck my hand out and said “I haven’t shaken hands with you since Phnom Penh in 1972!” Berent replied “…who the heck are you?” It didn’t take him long to put things together and we were fast renewing an old friendship. Berent had since authored a series of books on the SE Asia Air War. At one point he ran the air war in Cambodia. His five books are required reading at the USAFA and War College. If you like Tom Clancy’s writing, in all likelihood you will love Mark Berent’s books. They are factual accounts based on real events with fictional characters and cover the different operations like “Linebacker” and “Steel Tiger.” You won’t be able to put them down. I am not getting a commission selling his books, but if you are interested his web site is: http://www.markberent.com/

I would see Mark on occasion when he lived near by. Now, when I visit Dayton, he’s first on my call list.

When I flew my farewell flight as an airline captain, Mark and his lovely companion, Arlene Goode, honored me by coming along. Now, more than a few nights ago, Cheryl and I met Mark Arlene for dinner. Afterwards, as we went out to jump in our cars, Mark said “I have a present for you.” He reached in the back of his SUV and handed me an old relic, a spent 122 mm rocket he had kept for nearly 30 years! It still has the “CCCP” “122MM” stenciled on the side. Apparently, Mark recovered it after the infamous state affair. I wasn’t sure where I would put it, but with a story behind it such as it this, I had to find a suitable fighter pilots pub or museum to house it. I did! That ol’ rocket resides in the Arizona Military Museum at the Papago Army National Guard in Phoenix. I will spend my remaining years embellishing the story. For sure looking at it will dredge up old memories of old friends and old airplanes of times past. As Paul Harvey would say: “…and now you know the rest of the story.”

Mark with “Rolling Thunder” his T-6 “Texan”

mark

Mark with his books on the SE Asia War Games (Vietnam)

In the above photo, Cheryl is two rows back on my last flight as a line captain with JetBlue. Next to the window is Jeremie Vaught our adopted son. Our son, Preston, was riding with me on the flight deck.

Sadly, Arlene passed away June 3rd, 2018.  She was a grand lady missed by all who had been blessed with knowing her. RIP🙏🏻

Above:  Mark & Arlene with ‘Rolling Thunder’ Oshkosh 1999.

Roger, Mark and I have the distinct pleasure of belonging to a small group of individual signaled out for their involvement in aviation:  https://pimaair.org/who-we-are/arizona-aviation-hall-of-fame/

========================================

 

The following story about Mark Berent was pulled off the internet. I translated from Vietnamese to English. So, a few things were off in the translation.

Mark, I found the following article written in Vietnamese.  My efforts translating leave much to be desired.  I’m planning on putting this story on your page within my website IF OK by you…  Lemme know! 
Stay SAFE — Stay HEALTHY — Stay HOME!  (Note – permission granted!)


(Pilot Mark Berent suggested that the United States and its Vietnamese allies might have won the Vietnam battlefield in the years 67 and 68 . But through bombing stops on the Ho Chi Minh Trail and the North of Vietnam, helped the North Vietnamese Communists to bring troops and weapons to the South to reach their final victory in April 1975. Pilots like him were tied and blindfolded from the mass movements of the Communists. I listened to Mark Berent … The original was an article entitled Rules Of Engagement, printed in “To Bear Any Burden by Al Santoli.” The first time I participated in the war in Vietnam was in 1965. The unit of I was based at Bien Hoa Air Force Base, I flew F-100s, a total of more than 200 sorties, The second time I fought in Vietnam was in (year garbled)…

There I flew an F-4 jet, taking off from Ubon base, Thailand, I was in the Owl Owls (Night Owls) squadron, which was supposed to fly on the Ho Chi Minh trail for 7 months. Lastly, I was assigned to command the Woff FAC (Forward Air Control). This force covers the Ho Chi Minh Trail from Laos to throughout North Vietnam. That was the moment President Johnson ordered the bombing to stop. Therefore, sometimes missions are approved to bomb, sometimes missions are not approved. Needless to conceal, many of our fellow pilots carried out the task of dropping the trail by themselves, without telling anyone. In Vietnam, there are some very surprising things. Firstly, I was rewarded with many medals. But there was a case where I refused to accept a noble US medal, Purple Heart, The reason was because a friend of my Special Forces had just escaped from the Viet Cong by walking 6 kilometers in the dark night. , with the 5.6 -mm bullet still in one arm and the other holding an injured South Vietnamese soldier. Therefore, for me, the noble Purple Heart medal doesn’t have any value, I don’t deserve it! I finished my tenure in Vietnam and was assigned to serve at an air base in California. The US Air Force wanted to use me wholeheartedly and for me to advance, they sent me to study for an engineering degree at a civil university. After graduating, I was appointed to a satisfactory position in money and was relatively free in Tactical 69, to lead a comfortable life. But woe, every time I took the newspaper, I heard that one of my best friends was shot down and killed in battle. Unbearable, I asked my superiors to fly F-4s, a more advanced jet plane than the F-100s and I was approved to return to the Vietnam battlefield. In the first 7 months of flight F-4s took off from Ubon base, Thailand.

I still belong to the Night Owls. Johnson’s bombing order took effect a month before I returned to the battlefield. Therefore, our pilots had no chance to bomb North Vietnam. We could only fly loudly, then we tumbled up and down on the Ho Chi Minh trail on the Lao border. That is along the Karst Mountains (Laos). And if we took advantage of stopping the bombing to fly south of the Vietnamese territory to destroy the North Vietnamese Communist convoys along the trail, it was really not possible for the F-4s, because we had to fly in a sky full of fog and low clouds covering our eyesight. Many times we let one jet drop out of the light and then another jet to drop the bomb. But when the fire was released, some Vietnamese Cong drivers swore, “Foolish American pilots are about to bomb. Stop and pull over. They crashed into the Karst mountain range sooner or later … ”And yes, many of our pilots crashed into the mountains without hitting a single truck, just because their visibility was too limited due to the time. secretion. It was not until the United States brought the Specter – AC130 that was armed and equipped with night vision devices such as TV screens and electronic devices that could sense the smoke coming out of the vehicle’s chimney. At the same time, this aircraft has the ability to see through the dark and cloudy night. We are in close contact with the Specter-AC130 to carry out two missions: One is to pressure the enemy’s anti-aircraft guns so that we can shoot or drop the bomb at the target. The second is to guide us to the goal to destroy. And since then, we have destroyed a lot of enemy supplies trucks. I remember well, once, in one night, I hit 4 enemy supplies. Every time the Specter-AC130 sees the convoy, these pilots will mark us in many ways. They hit the target with a 50-caliber machine gun and told us that it was a target to destroy. Or suppose they threw a flare to illuminate the whole convoy below and we followed that and dropped bombs. In addition, they can also throw a heavy fire chup, capable of burning several minutes. They threw one block of fire in front of the convoy and the other at the end of the convoy, and let us know and bombed the road between the two blocks of light. Therefore, we destroyed many Communist convoys. The Ho Chi Minh Trail was severely damaged, hindering communist forces from supplying supplies to the South of Vietnam. To the point of our pilots, the war could be ended by military! But it hurts, while the order to stop the bombing began in November , we were all in pain! Our fellow pilots have been ordered many times to stop the bombing, and each time we feel like a punch in the face, because people have shattered what we are winning. For example, in the period 66-67, our friends, brave pilots, were flying F-105s

and F-4s jets on North Vietnamese territory, a dangerous place due to land-based rockets- not the latest SAM and the Russian radar network is plentiful on the ground. But because of the Rules of Engagement, we fought a war where our hands were tied, their eyes were pierced blindly and half of their ammunition was cut. But government officials such as Secretary of Defense Robert McNamara told the public that US airplanes do not have ammunition reductions and US bombs are never missing. But in fact, we are witnessing a great reduction in US bombs in Vietnam, especially of the US Air Force! We saw our friend fly to the North with poorer equipment than during World War II, with only two bombs: 50 and 500 pounds and boxes of Napalm (Napalm) on a railroad destroying mission. train. It was obvious that we could not cut the trail with fire bombs, which actually only burned the grass and trees around the tracks! We believe that the decision to stop bombing and reducing ammunition is a CRIME of the authorities. Many times we have faced some pilots who refuse orders to bomb, even if they have to go to military court! These officials talked around that there was no shortage of bombs in Vietnam. But in Saigon, commercial ships carrying bombs and ammunition are congested at ports, because the ports are not large enough to be able to bring down bombs and weapons beyond their reach. Meanwhile, small arms and medical equipment were bribed by the Viet Cong and transported to the sanctuary. At that time, I still thought that with the help of the United States, the Saigon government knew what to do to win. But some time later, I realized: “It seems that people (USA) don t want and don’t allow to win this war!” just because Washington has imposed this lame “Principle of War” !? We had to fly north of Laos to cover Vang Pao, the leader of the H mong force, a hill tribe who was fighting the North Vietnamese communists and the communist Laos (Pathet Laos). ). But there, there was an order not to bomb the temples. While everyone knows the communist Laos is fully stationed in the temples in Laos with full weapons. Many times they were shot from the main temple. Once we could not stand it, flew over the temple and dropped a bomb into the spot where a gun was fired, and rumbled the enemy’s ammunition explosion and resounded for several hours. There is a well-known story at the Chinese Cultural Center in Plaine des Jarres (Laos) as follows: We were not ordered to bomb within three kilometers of this center. One night, an angry pilot dropped a bomb into this center and the ammunition here exploded for a week! After the order to stop bombing North Vietnamese territory in November ?? , we were only allowed to bomb when the VC supplies resupply on the Ho Chi Minh trail on the territory of Laos, and only to be thrown. bombs at night. So we almost committed suicide! At night, we could not see the road, anti-aircraft guns were shooting like stars, we could only crash the plane into the Karst Mountains! One clear day, I counted ?? supply vehicles in tandem at Mo Gia Pass in North Vietnam. These cars are ready to wait for the dark night to move into the trail. And of course we were banned from only bombing convoys.

Those are the rules of battle !! We also could not bomb the supply railroad tracks from China into North Vietnam. The US could not block Hai Phong port … All Nixon did in ?? was to give North Vietnam the opportunity to bring supplies to the South. Should we have stopped the North Vietnamese communists from supplying weapons to the battlefield in the South? The priority role of the US Air Force is to halt the ability to supply ammunition weapons to the Southern battlefield. This is an “absolute must prevent.” That was the Air Force’s sole goal of supporting American and allied forces in South Vietnam. We have to bomb the facilities that produce ammunition and weapons, because it is this facility that creates the means to kill the American soldiers. Another reason is that the Air Force must help the soldiers to destroy the enemies on the ground. All the Air Force did, from transporting to fighting, were to serve the purpose of helping the entire US army in the field of battle in South Vietnam. Sadly, in Vietnam, we were not allowed to carry out these “absolutely must prevent” things. Think of the Prisoner of War of America (POW). ??% of POW is a pilot and crew. They were shot down around SAM missile sites and MIG aircraft. The place where these pilots had been seen since the communist North Vietnamese and Russian communists were still under construction. On the battlefield of South Vietnam, American soldiers died because of weapons, ammunition and supplies transported by North Vietnam into the South, which we can not stop or we do not want to prevent?!. We have seen each convoy follow in the daytime. These vehicles belonged to Transport Force 559 from Hanoi. We fly over the convoy heads and sometimes show them a little bit of fear by throwing in some spare gas cans or a few rocket called. Because we are not allowed to bring the entire jet crew there to bomb, just because of the ban. I have witnessed a Montagnard village in South Vietnam being burned by the Viet Cong to burn the whole village. They burned children, women and everything alive, just because the villagers refused to obey their orders. How painful it is for a battle that we don’t want to win! ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~- Rules Of Engagement– Mark Berent- To Bear Any Burden – Al Santoli

Here’s the article BEFORE my poor translation:

Mark Berent: Những quy tắc giao chiến của Không lực Hoa Kỳ tại Việt Nam

Vietnam_War_Veteran.jpg

(Phi công Mark Berent cho rằng Mỹ và đồng minh Việt Nam có thể đã chiến thắng tại chiến trường Việt Nam vào những năm 67, 68. Nhưng qua những vụ ngưng ném bom trên đường mòn Hồ Chí Minh và miền Bắc Việt Nam, đã giúp cho Cộng Sản Bắc Việt mang quân và vũ khí vào miền Nam để đi đến chiến thắng cuối cùng vào tháng Tư 1975. Những phi công như ông đã bi trói tay và bịt mắt trước những cuộc di chuyển ồ ạt của cộng quân. Hãy nghe Mark Berent tâm sự… Nguyên tác là bài viết với tựa đề Rules Of Engagement, được in trong tác phẩm “To Bear Any Burden của Al Santoli”.
Lần đầu tiên tôi tham chiến tại Việt Nam là vào năm 1965. Ðơn vị của tôi đóng tại căn cứ Không Quân Biên Hòa. Tôi bay phản lực cơ F-100s, tổng cộng hơn 200 phi vụ. Lần thứ  hai tôi tham chiến ở Việt Nam là vào năm 1968,  lúc đó tôi bay phản lực cơ F-4s cất cánh từ căn cứ Ubon, Thái Lan. Tôi thuộc phi đoàn Cú Ðêm (Night Owls), có nhiệm vụ bay trên đường mòn Hồ Chí Minh trong vòng 7 tháng. Cuối cùng, 5 tháng chót tôi được chỉ định chỉ huy Woff FAC (Lực Lượng Không Kiểm Tiền Phương (Forward Air Control)). Lực lượng này bao vùng đường mòn Hồ Chí Minh từ Lào đến suốt Bắc Việt Nam. Ðó là thời điểm mà Tổng Thống Johnson ra lệnh ngưng ném bom. Do đó, có lúc  các phi vụ được chấp thuận ném bom, có lúc phi vụ không được chấp thuận. Chẳng cần dấu diếm, nhiều lần một  số anh em phi công chúng tôi tự thi hành nhiệm vụ thả bom đường mòn, mà không cho ai biết.
Tại Việt Nam, có vài điều rất đỗi ngạc nhiên. Thứ nhất là tôi được tưởng thưởng  nhiều huy chương. Nhưng có một trường hợp tôi từ chối nhận một huy chương cao quý của Hoa Kỳ là Purple Heart, Lý do là vì một người bạn Lực Lượng Ðặc Biệt của tôi vừa mới trốn được Việt Cộng bằng cách đi bộ 26 cây số trong đêm tối, với viên đạn 51 ly còn nằm trong một cánh tay và tay kia dìu một người lính Việt Nam Cộng Hòa đang bị thương. Do đó, đối với tôi, cái huy chương cao quý Purple Heart không có một giá trị gì cả, tôi không xứng đáng để nhận!
Tôi  hết nhiệm kỳ tại Việt Nam và được chỉ định về phục vụ tại một căn cứ không quân tại California. Không Quân Mỹ muốn xử dụng tôi hết mình và để tôi thăng tiến hơn, họ gửi tôi đi học để  lấy bằng kỹ sư tại một đại học dân sự. Sau khi tốt nghiệp, tôi được bổ nhiệm một chức vụ khả quan về tiền bạc và tương đối nhàn hạ tại Phi Ðoàn 69 Chiến Thuật, sống cuộc đời thoải mái. Nhưng khốn nỗi, mỗi lần tôi cầm tờ báo thì lại được tin một người bạn thân của tôi bị bắn hạ và tử trận tại chiến trường.
Không chịu nổi nữa, tôi xin với thượng cấp để được bay F-4s, một phản lực cơ tân tiến hơn so với F-100s và tôi đã được chấp thuận để trở lại chiến trường Việt Nam.
Trong 7 tháng đầu khi bay F-4s cất cánh từ căn cứ Ubon, Thái Lan. Tôi vẫn thuộc Phi Ðoàn Cú Ðêm (Night Owls). Lệnh ngưng thả bom của Johnson bắt đầu có hiệu lực một tháng trước khi tôi trở lại chiến trường. Do đó, phi công chúng tôi không có cơ hội ném bom miền Bắc Việt Nam. Chúng tôi chỉ còn biết bay ầm ì, rồi nhào lên lộn xuống trên đường mòn Hồ Chí Minh bên ranh giới nước Lào. Ðó là dọc theo vùng rừng núi cao Karst Mountains (Lào). Và nếu chúng tôi lợi dụng ngưng thả bom để bay xuống phía Nam thuộc lãnh thổ Việt Nam để phá hủy những đoàn xe tiếp liệu của Cộng Sản Bắc Việt dọc theo đường mòn, thì thực sự với F-4s không đủ khả năng này, vì chúng tôi phải bay trong bầu trời dầy đặc sương mù và mây thấp che kín tầm mắt quan sát. Nhiều lần chúng tôi cho một phản lực thả trái sáng và sau đó phản lực khác theo sau thả bom.
Nhưng khi trái hỏa châu vừa thả ra là mấy tên lái xe Việt Công đều chửi thề: “Mấy thằng phi công Mỹ ngu xuẩn đang sắp ném bom. Hãy ngừng xe lại và táp vào lề đường. Trước sau gì chúng cũng đâm vào dãy núi Karst…”  Và đúng như thế, nhiều phi công của chúng tôi đã đâm máy bay vào dãy núi này mà chẳng thả trúng một xe tiếp liệu nào, chỉ vì tầm nhìn quá hạn chế do thời tiết. 
Mãi đến khi Mỹ mang máy bay Spectre–AC130 có trang bị vũ khí và có trang bị cả dụng cụ quan sát ban đêm như màn hình TV và những dụng cụ điện tử có thể cảm giác được khói bay ra từ ống khói của xe vận tải, đồng thời máy bay này có khả năng nhìn qua đêm tối và mây mù.
Chúng tôi liên lạc chặt chẽ với Spectre-AC130 để thực hiện 2 nhiệm vụ: Một là áp lực những ổ súng phòng không của địch ngõ hầu chúng tôi có thể bắn hoặc thả bom trúng mục tiêu. Thứ hai là hướng dẫn chúng tôi tới mục tiêu cần tiêu diệt. Và kể từ đó, chúng tôi đã phá hủy rất nhiều xe vận tải tiếp liệu của địch. Tôi nhớ rõ, một lần, trong một đêm tôi bắn trúng 14 xe tiếp liệu của địch.
Mỗi khi máy bay Spectre-AC130 nhìn thấy đoàn xe, những phi công này sẽ đánh dấu cho chúng tôi bằng nhiều cách. Họ tác xạ vào mục tiêu bằng súng liên thanh 20 ly và cho chúng tôi biết đó là mục tiêu cần tiêu diệt. Hoặc giả họ ném hỏa châu để soi sáng cả đoàn xe phía dưới và chúng tôi cứ theo đó mà thả bom. Ngoài ra, họ còn có thể ném một khối hỏa châu nặng, có khả năng cháy sáng tới 20 phút. Họ ném một khối hỏa châu này trước đoàn xe và một khối  khác phía cuối đoàn xe, và cho chúng tôi biết cứ thế mà ném bom trong đoạn đường giữa hai khối ánh sáng. Vì vậy, chúng tôi đã phá hủy được nhiều đoàn xe tiếp liệu của cộng sản. Ðường mòn Hồ Chí Minh đã bị cầy nát làm trở ngại cho việc cộng sản chở tiếp tế vào miền Nam Việt Nam. Thiển ý của phi công chúng tôi, chiến tranh đã có thể chấm dứt bằng quân sự!
Nhưng thật đau lòng, trong khi lệnh ngưng ném bom bắt đầu vào tháng 11 năm 1968, tất cả chúng tôi đau điếng! Anh em phi công chúng tôi đã trải qua bao nhiêu lần được lệnh ngưng thả bom và mỗi lần như thế chúng tôi cảm thấy như bị một quả đấm vào mặt, vì người ta đã phá tan đi những gì chúng tôi đang thắng thế.

Thi dụ, trong giai đoạn 1966-67, bạn bè chúng tôi, những phi công can trường, đang bay các phản lực cơ  F-105s và F-4s trên lãnh thổ Bắc Việt, một nơi đầy nguy hiểm vì hỏa tiễn địa-không tối tân nhất SAM và màng lưới ra-đa của Nga đầy rẫy dưới đất. Nhưng vì  Những Quy Tắc Giao Chiến (Rules Of Engagement), chúng tôi đã chiến đấu một cuộc chiến mà tay chúng tôi đã bị trói chặt, mắt chúng đã bị chọc thủng mù lòa và một nửa đạn dược trang bi đã bị cắt giảm.
Nhưng những viên chức chính phủ như Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara thì lại tuyên bố với công chúng rằng các phi cơ Mỹ không có bi cắt giảm bom đạn và bom đạn Mỹ không bao giờ thiếu?. Nhưng thực tế, chúng tôi đang chứng kiến bom đạn Mỹ ở Việt Nam đã bị cắt giảm nhiều, nhất là của không Lực Mỹ! Chúng tôi đã chứng kiến bạn chúng tôi bay ra Bắc với trang bị kém hơn thời Ðệ Nhị Thế Chiến, chỉ vỏn vẹn với  2 trái bom: 250 và 500 cân và 2 thùng bom lửa (Napalm) trong một phi vụ phá hủy đường rầy xe lửa. Ðiều hiển nhiên là chúng ta không thể cắt đường rầy xe lứa bằng bom lửa, mà thực ra bom này chỉ làm cháy cỏ và cây cối chung quanh đường rầy!. Chúng tôi cho rằng quyết đinh ngưng ném bom và cắt giảm đạn dược là MỘT TỘI PHẠM của những người có thẩm quyền. Nhiều khi chúng tôi đã đối đầu với một số hoa tiêu từ chối lệnh bay ném bom, dù họ có phải ra toà án quân sự!
Các quan chức này lại nói loanh quanh rằng không có thiếu bom tại Việt Nam. Nhưng tại Sài Gòn, những tầu thương mại chuyên chở bom đạn bị tắc nghẽn tại các hải cảng, vì hải cảng không đủ rộng để có thể đem xuống những bom và vũ khí lớn quá tầm trưc tiếp vào bờ. Trong khi đó, vũ khí nhỏ và dụng cụ y khoa thì được Việt Cộng hối lộ và chở về mật khu.
Vào thời điểm đó, tôi vẫn còn nghĩ rằng với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, chính phủ Sài Gòn biết phải làm gì để chiến thắng. Nhưng một thời gian sau đó, tôi nhận thức được rằng: “Hình như người ta (Mỹ) không muốn và không cho phép để thắng cuộc chiến tranh này!” chỉ vì Hoa Thịnh Ðốn đã áp đặt cái “Nguyên Tắc Giao Chiến “ oái oăm này!?
Chúng tôi đành phải bay lên phía bắc Lào để yểm trợ cho Vang Pao, người lãnh đạo của lực lượng H’mong, một bộ lạc sống trên đồi núi, đang chiến đấu với quân cộng sản Bắc Việt và cộng sản Lào (Pathet Lào). Nhưng tại đây, lại có lệnh không được thả bom gần các chùa chiền. Trong khi ai cũng biết cộng sản Lào đang đóng quân đầy trong các chùa chiền ở Lào với đầy đủ vũ khí. Nhiều lần chúng đã bị bắn từ chính trong các chùa. Có lần chúng tôi không chịu được, đã  bay qua chùa và thả một trái bom vào chỗ có súng bắn lên, và ầm ầm kho đạn của địch nổ vang và cháy suốt mấy tiếng đồng hồ.
Có một câu chuyện ai cũng biết là ở Trung Tâm Văn Hóa Trung Hoa (Chinese Cultural Center) tại Plaine des Jarres (Lào) như sau: Chúng tôi không được lệnh ném bom trong vòng 3 cây số chung quanh trung tâm này. Vào một đêm, một phi công tức khí lén thả một trái bom vào trung tâm này và kho đạn ở đây đã nổ trong suốt một tuần lễ!
Sau khi lệnh ngưng ném bom trên lãnh thổ Bắc Việt vào tháng 11 năm 1968, chúng tôi chỉ được phép ném bom khi xe tiếp tế của Việt Cộng ở đường mòn Hồ Chí Minh trên phần lãnh thổ nước Lào mà thôi, và chỉ được ném bom vào ban đêm. Như vậy là chúng tôi gần như tự tử rồi! Ban đêm không thấy đường, súng phòng không bắn như sao, chúng tôi chỉ còn cách  đâm máy bay vào dãy núi Karst là xong! Có một ngày quang đãng, tôi đếm được 100  xe tiếp tế nối đuôi nhau tại Ðèo Mụ Giạ thuộc Bắc Việt Nam. Những chiếc xe này đậu sẵn để đợi đêm tối di chuyển vào đường mòn. Và dĩ nhiên chúng tôi được lệnh cấm chỉ thả bom đoàn xe. Ðó là quy tắc giao chiến đấy!!
Chúng tôi cũng không thể thả bom đường xe lửa tiếp tế từ Trung Cộng vào Bắc Việt. Mỹ cũng không thể phong tỏa hải cảng Hải Phòng… Tất cả những gì Nixon làm năm 1972 là để Bắc Việt có cơ hội mang tiếp tế vào miền Nam. Ðáng lẽ chúng ta phải chặn đứng việc cộng sản Bắc Việt tiếp tế vũ khí cho chiến trường miềân Nam mới phải?
Vai trò ưu tiên của Không Lực Hoa Kỳ là chặn đứng khả năng tiếp tế vũ khí đạn dược vào chiến trường Miền Nam. Ðây là một sự “tuyệt đối phải ngăn chặn.” Ðó là mục tiêu duy nhất của Không Lực hầu yểm trợ lực lượng Mỹ và đồng minh tại Nam Việt Nam. Chúng ta phải ném bom các cơ sở chế tạo đạn dược và vũ khí, vì chính nơi này sản xuất phương tiện để giết những người lính Mỹ. Lý do nữa là Không Lực phải giúp lính tiêu diệt kẻ thù dưới đấtø. Tất cả Không Lực làm, từ chuyên chở, đến chiến đấu đều chung mục đích giúp cho toàn quân đội Mỹ ngoài chiến trường tại miền Nam Việt Nam.
Nhưng buồn thay, tại Việt Nam, chúng tôi đã không được phép thực thi những sự “tuyệt đối phải ngăn chặn” này. Thử nghĩ xem Tù Binh Chiến Tranh Mỹ (POW) do đâu mà có.  85% POW là hoa tiêu và phi hành đoàn. Họ bi bắn hạ chung quanh những vị trí có hỏa tiễn SAM và phi cơ MIG. Nơi mà những hoa tiêu này đã thấy từ khi cộng sản Bắc Việt và Nga Sô lúc còn dang xây cất. Còn tại chiến trường Miền Nam, lính Mỹ chết bởi những vũ khí, đạn dược và tiếp liệu do Bắc Việt chuyên chở vào Nam, mà chúng ta không ngăn chặn được hay chúng ta không muốn ngăn  chặn?!.

convoy.jpg

Chúng tôi đã từng thấy từng đoàn xe vận tải nối đuôi nhau ngay ban ngày. Những xe này thuộc Lực Lượng Chuyên Chở 559 từ Hà Nội đổ vào. 
Chúng tôi bay trên đầu đoàn xe và đôi khi chỉ cho chúng một chút sợ hãi bằng cách ném xuống vài thùng xăng phụ hay một vài trái hỏa tiễn gọi là. Vì chúng tôi không được phép mang cả phi đoàn phản lực đến đó để ném bom, chỉ vì lệnh cấm.
Tôi đã từng chứng kiến một làng người Thượng ở Nam Việt Nam bị Việt Cộng ném lửa đốt cháy cả làng. Chúng đốt sống cả trẻ thơ, phụ nữ và tất cả những gì còn sống, chỉ vì dân làng  không chịu phục tùng lệnh của chúng.Thật là đau lòng cho một cuộc chiến mà chúng ta không muốn thắng!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~- Rules Of Engagement– Mark Berent– To Bear Any Burden – Al Santoli